Chủ Nhật, ngày 06 tháng 10 năm 2013

Truyện sex hay chỉ dành cho người lớn 18+ không dâm

Chuyện xảy ra cách đây cũng đã khá lâu rồi, đó là những ngày cuối tháng 5 – khi tôi đang bước vào kỳ thi tốt nghiệp cấp 3. Vốn dĩ tôi học cũng kém, hay nói trắng phớ ra là chẳng biết tí gì cái gọi là kiến thức cả, bố mẹ hiểu năng lực của tôi nên cũng chẳng hy vọng đại học đại héc gì. Mà khoá của tôi là năm cuối cùng của bộ sách giáo khoa cũ, khoá sau là học sách cải cách mới, có thông báo là năm nay trông thi tốt nghiệp chặt chẽ không cho ném bài quay cop nên 2 ông bà chỉ có mong ước nhỏ nhoi là tôi đậu được tốt nghiệp, ít ra có học trung cấp hay xin làm việc gì thì cũng dễ hơn là không có nổi cái bằng tốt nghiệp cấp 3. Tôi thì luôn luôn tôn thờ câu nói “nước đến đầu cầu ắt sẽ thẳng”, nên cứ… kệ đi, đến đâu hay đến đó, chứ học thì dốt, mất gốc từ lâu rồi, dẫn chứng là thằng Xuân tóc đỏ có học hành gì đâu mà vẫn cứ giàu đó thôi. Sáng đến trường ôn theo lịch của trường, truyện sex chiều nếu không phải đến trường thì làm một giấc rồi dậy đi đá bóng, tối nếu không ngồi net đá FiFa thì cũng ngồi đá Pes, hoặc chọc bi-a hay bóng bàn đổi khẩu vị, hoặc nếu hôm nào trở trời dở chứng không đi đâu thì tụ tập thanh niên phố làm mấy chai co-ca ngồi chém gió. Được cái mắt liếc giỏi tay chép nhanh, mà lại cũng chăm chỉ chuẩn bị tài liệu nữa nên tuỳ ông trời quyết định đi, ai cũng có số cả rồi, chạy trời đâu khỏi nắng Chiều hôm đó bùng học không đến trường ra quán net ngồi chưa được 2 tiếng thì mất điện, chán chán phi về nhà tính ngủ một giấc thì tự nhiên ở đâu mọc ra một đứa nhìn rõ là xinh xắn đang từ dưới bếp đi lên. -Chào em -Chào… Chào chị. Mịa chả biết có hơn tuổi hay không mà gọi mình là em ngọt xớt ấy nhể Chạy ngay xuống bếp hỏi mama thì mới hay chị này hơn tôi 3 tuổi tên Thương, tên cũng dễ thương phết ha, đang học tiếng Hàn, học cũng khá giỏi. Anh trai của mẹ chị lấy chị gái mẹ tôi, dây mơ rễ má, giải thích cũng hơi khó, mọi người cứ hiểu nôm na là họ hàng bắn đại bác cũng không đến được ấy. Trước chị ở trọ với 2 cô bạn nữa nhưng 1 người chuyển đi, 1 người thì về quê rồi, chị ở một mình thứ nhất là buồn, thứ 2 nữa là sợ nên bố mẹ chị xin cho chị ở nhà tôi học nốt hơn 1 tháng cuối là xong khoá. Bố mẹ tôi có vẻ rất quý chị, nhưng tôi thì đây mới là lần đầu tiên gặp. Lên nhà ngồi xem tivi, chị đang nhặt rau, giờ nhìn kỹ thấy xinh thật, mái tóc suôn thẳng buộc cao rất nữ tính, chị mặc quần jean xanh và áo sơ mi trắng bó sát sắn tay áo nhìn trẻ trung hơn tuổi rất nhiều. Chị nhìn tôi mỉm cười thay cho lời chào, tôi cũng hơi ngại nên cũng cười lại với chị rồi giả vờ chăm chú xem tivi, nhưng thỉnh thoảng lại liếc liếc nhìn chị, mặc dù đã “tiền mãn teen” rồi mà trông chị cứ như sàn sàn cùng lứa với tôi ấy. Rồi chị đứng dậy đi xuống bếp phụ mẹ tôi nấu cơm, chị cũng không cao lắm, khoảng xấp xỉ 1m6 gì đó thôi, nhưng dáng người thon gọn rất cân đối. Tìm kiếm truyện sex truyen lau xanh 2013 Top hinh com Truyendam truyen hay dit chi di1 hinh quay len hiep ba gia Anh sax loz con trinh truyen vang chong 2013 chap 14 hinh cai loz làm tình với chị hàng xóm - See more at: http://7truyen.net/truyen-dam-gio-moi-ke-lam-tinh-voi-va-chi/#sthash.PQC3TlRC.dpuf

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 1 năm 2013

Một cái ôm, chữa được nhiều bệnh

Phát hiện mới này cũng góp phần lý giải vì sao những người cô độc thường dễ bị stress tấn công. Trong thực tế, cái phim sex & truyen sex 16+ ôm đã được chứng minh có khả năng giảm nhịp tim, cải thiện tâm trạng tổng thể, hạ huyết áp, tăng hoạt động thần kinh, và một loạt các hiệu ứng khác có lợi. Tuy nhiên, chúng ta hãy khám phá lý do tại sao những cái ôm lại có tác dụng tốt với sức khỏe. Một trong những hiệu ứng thú vị nhất của những cái ôm đó là khả năng làm giảm huyết áp và nhịp tim. Khi một người được ôm, mức độ thoải mái của họ tăng lên, và họ được có cảm giác những người xung quanh có thái độ trìu mến với họ. Ngoài ra, ôm cũng là một hình thức giao tiếp không bằng lời nói. Nhiều nghiên cứu đã cho thấy, một cái ôm từ một người bạn hoặc người thân trong gia đình gợi lại trong tiềm thức những kỷ niệm hạnh phúc dù bạn có nhận thức được hay không. Nếu xét về mặt xã hội học, ôm còn giúp chúng ta cảm thấy chấp nhận hoặc hiểu người khác. Mặc dù chúng ta thường nghĩ rằng một cuộc trò chuyện sâu sắc có tác dụng rõ rệt hơn, nhưng sự thật là truyen sex lau xanh hay một cái ôm cũng mang lại hiệu ứng gần như vậy. Một cái ôm, chữa được nhiều bệnh 1 Ôm cũng có nhiều lợi ích cho sức khỏe. Vì vậy, khi chúng ta trải qua những điều này, chúng ta hạnh phúc hơn, và tâm trạng của chúng ta có xu hướng cải thiện tốt hơn. Như là một kết quả trực tiếp của những việc này, tỷ lệ trái tim của chúng ta trở nên thoải mái hơn và trong một khoảng thời gian, nhịp tim thấp hơn và tăng thời gian hạnh phúc có thể thực sự giảm huyết áp và có rất có lợi cho sức khỏe của tim. Y khoa đã chứng minh rằng tiếp xúc cơ thể trong khi ôm giúp kích thích các dây thần kinh khắp cơ thể và làm cho lượng máu lưu thông tăng lên. Vì vậy, một số trung tâm phục hồi chức năng đã sử dụng những cái ôm để kích thích các dây thần kinh và tăng lưu lượng máu trên khắp cơ thể. Nó là một hình thức trị liệu đơn giản, nhưng có thể tạo nên một sự khác biệt lớn khi nói về sức khỏe cơ thể nói chung. Một lợi ích quan trọng của cái ôm là tác động vào trạng thái tinh thần của một cá nhân. Những người ôm thường xuyên hơn có xu hướng cởi mở hơn về cảm xúc và phát triển ý về sự gần gũi và lòng trắc ẩn với những người xung quanh. Các nhà khoa học phát truyen dong tinh audio hiện ra rằng một loại hormone oxytocin - được sản xuất đưa vào máu khi bạn ôm một người thân thiết. Hormone này không chỉ làm giảm huyết áp, làm giảm căng thẳng và lo lắng mà thậm chí có thể cải thiện trí nhớ của bạn. Oxytocin chủ yếu được tiết ra khi bạn có những tiếp xúc gần gũi với ngững người thân quen như quan hệ giữa cha mẹ, con cái và các cặp vợ chồng. Ở phụ nữ, hormone này cũng được sản xuất nhiều hơn trong quá trình mang thai và trong thời gian nuôi con bằng sữa mẹ để tăng tình cảm của người mẹ với em bé.

Thứ Ba, ngày 22 tháng 1 năm 2013

Truyền hình thực tế 2012: Lượng nhiều, thiếu chất

Dù số lượng ngày càng tăng, chất lượng các chương trình truyền hình thực tế lại gần như tỷ lệ nghịch, lệch chuẩn và trái ngược với format nước ngoài. Truyền hình thực tế (THTT) có mặt rất sớm ở Mỹ từ những năm 1940. Thuở “sơ khai”, chương trình quay lén nổi tiếng khi đó - Candid Camera - đã tạo được tiếng vang và đặt nền móng cho truyền hình thực tế phát triển. Thập niên 1970 đánh dấu sự phát triển của chương trình thực tế đầu tiên theo hướng hiện đại là An American Family, xoay doc truyen dong tinh nam quanh cuộc sống gia đình qua một cuộc ly hôn. Đến nay, THTT đã trải qua nhiều giai đoạn và số lượng các reality show trên khắp thế giới nhiều không đếm xuể. Có thể kể tới những chương trình như Master Chef, Got Talent, The Voice, Idol, X- Factor, Platinum Hit, The Sing Off, So you think you can dance?, Dancing with the stars… Sức hút của những chương trình dạng này đến từ các sự kiện, tình huống mang tính thực tế, không dàn dựng trước theo kịch bản. Vì vậy, khán giả có thể thấy những cảm xúc rất thật từ thí sinh, người nhà, quá trình tỏa sáng sau từng tuần phát sóng, hay các tình huống thú vị xảy ra ngay trong thực tế đời thường. 166969-480-jpg-1357295864_500x0.jpg Chương trình "Giọng hát Việt" theo format của The Voice nhận được sự chú ý trong mùa đầu lên sóng. 2012 - năm bùng nổ của truyền hình thực tế Ở Việt Nam, THTT manh nha xuất hiện vào năm 2004 với chương trình Sao Mai Điểm Hẹn mùa đầu tiên cùng chiến thắng thuộc về Tùng Dương và Kasim Hoàng Vũ. 8 năm trôi qua, số lượng các chương trình thực tế được mua bản quyền về sản xuất ở Việt Nam đang ngày càng nhiều. Tính riêng trong năm 2012, khán giả Việt đã được xem THTT từ đầu năm tới cuối năm, hết chương trình này đến chương trình khác nối đuôi nhau ra đời. Tìm kiếm tài năng ca nhạc thì có Vietnam Idol, Sao Mai Điểm Hẹn 2012, Hợp ca tranh tài, Cặp đôi hoàn hảo, Giọng hát Việt… Thi tài vũ đạo có Bước nhảy hoàn vũ,Mạng Xã Hội Boundnik.Com So you think you can dance?, người mẫu thì Vietnam Next Top Model, chương trình tranh tài ẩm thực nổi tiếng Master Chef cũng mới được khởi động gần đây. Trong thời buổi những chương trình truyền hình trong nước đang cạn kiệt về format hấp dẫn, THTT với các dạng format nổi tiếng của nước ngoài đã trở thành một “luồng gió mới” trên màn ảnh nhỏ. Trong năm 2012, hơn chục chương trình THTT cả cũ lẫn mới đã lên sóng truyền hình, mà đa phần là các chương trình thi tài quy tụ đủ yếu tố: hài hước, tài năng, kịch tính, lôi cuốn… Lẽ dĩ nhiên, các món ăn mới thường lạ miệng, THTT cũng chẳng bao giờ lỗi thời nếu người dân còn đang muốn hưởng thụ và nhu cầu giải trí tăng cao. Hiệu ứng của các chương trình này còn mạnh tới nỗi tạo nên một cơn sốt cho chính các thí sinh ngay khi đang tham gia tranh tài. Có thể kể tới một vài cái tên như Uyên Linh trong mùa Vietnam Idol 2010. Từng có lúc chỉ sau một phần thi, fanpage của Uyên Linh đã tăng lên hàng nghìn lượt theo dõi, lời khen ngợi của khán giả tăng lên theo cấp số nhân. Giọng hát Việt ngay từ những chặng đầu tiên đã tạo nên một cơn sốt nhờ sự mới lạ trong format và nhiều thí sinh nổi bật lên nhờ các bài “tủ”. Sau cuộc thi, Hương Tràm, Bùi Anh Tuấn, Đinh Hương, Đồng Lan... nhanh chóng nhận được sự chú ý đặc biệt từ phía dư luận. Chất lượng bất ổn Việc Việt hóa các chương trình THTT từ nước ngoài không phải bao giờ cũng có kết quả tốt, mà phụ thuộc nhiều vào điều kiện vật chất cũng như tư duy làm nghề của người Việt. Qua vòng Giấu mặt được ghi hình và trau chuốt trước khi phát gây ấn tượng mạnh, đến vòng đối đầu, Giọng hát Việt lộ ra chất lượng âm thanh sân khấu kém, đặc biệt khi phát qua truyền hình, biến một vài tiết mục thành thảm họa. Chất lượng ghi hình cũng làm nhiều người cảm thấy không hài lòng vì tình trạng lúc thì cháy sáng, lúc lại quá tối. Vietnam Idol lại loay hoay tìm cách thu hút khán giả bởi những yếu tố ngoài âm nhạc, như giới tính hay gốc gác dân tộc của thí sinh. Mỗi chương trình đều trôi qua một cách nhạt nhẽo một phần vì chủ đề từng đêm thi không có nhiều mới mẻ so với Vietnam Idol 2010. Còn Vietnam’s Next Top Model sau ba mùa phát sóng đã “đuối sức” với những phần thi tẻ nhạt và mải mê quảng cáo cho các nhãn hàng tài trợ. 14-jpg-1357295446-1357295864_500x0.jpg Vietnam Idol, Vietnam's Got Talent, Vietnam's Next Top Model hay cả Giọng hát Việt đều rơi vào tình trạng "đầu voi, đuôi chuột". Chất lượng thí sinh của cả 3 chương trình tìm kiếm tài năng lớn này cũng chưa thật sự cao. Giọng hát Việt “khai quật” được thêm nhiều thảm họa tiếng Anh, tiếng Việt và cả tiếng Italy dù những thí sinh này đã vượt qua hàng trăm, hàng nghìn thí sinh khác ở vòng casting và Giấu mặt. Ngay cả các thí sinh đi đến chặng cuối của Giọng hát Việt cũng bộc lộ rõ điểm yếu vì sự “một màu” trong cách hát. Thí sinh của Vietnam Idol 2012 cũng tụt dốc hẳn so với mùa giải trước đó. Ngoài thí sinh chuyển giới Hương Giang có giọng hát kém nhất lại qua hết vòng này tới vòng khác, các thí sinh khác đều khá nhạt nhòa và chưa đọng lại nhiều ấn tượng. Nhưng chất lượng thí sinh Vietnam’s Next Top Model 2012 đáng thất vọng hơn cả. Quán quân Vietnam’s Next Top Model 2012 sau khi đăng quang vẫn tỏ ra khá vụng về trong cách tạo dáng chụp ảnh, 3 người dẫn đầu còn lúng túng khi đi catwalk. Nhiều chương trình truyền hình thực tế trong năm 2012 còn sử dụng chiêu trò scandal như một hình thức câu khách, khiến nó trở nên lệch lạc và xấu xí trong mắt khán giả. Nhiều người hẳn vẫn còn nhớ lùm xùm liên quan đến thí sinh hát được bảy thứ tiếng nhưng lại trình bày bằng tiếng “mẹ đẻ” trong Vietnam’s Got Talent. Bước nhảy Hoàn vũ 2012 cũng gây ra không ít tranh cãi quanh việc nữ ca sĩ Minh Hằng nhép giọng Lan Anh, nghi án mua giải hay Phương Thanh tẩy chay đơn vị sản xuất. “Bội thu” những trò lố năm nay phải kể đến Giọng hát Việt. Mở đầu là scandal thí sinh lọt vào vòng trong nhưng vẫn tùy hứng đi thi thêm Vietnam Idol cho chắc. Sau đó là một loạt nghi án hát nhép, nảy sinh tình cảm giữa Bảo Anh và huấn luyện viên Trần Lập, phát ngôn gây sốc… Và đỉnh điểm, bê bối dàn xếp kết quả của Giọng hát Việt đã làm chấn động dư luận. Hệ quả đằng sau scandal có thể là chương trình được quan tâm hơn, nhưng sức hút cũng trôi tuột đi rất nhanh do đánh mất niềm tin nơi người hâm mộ và bản thân chương trình cũng bộc lộ rõ sự yếu kém. Thực tế, các chương trình THTT ở Anh và Mỹ đã bỏ cách PR kém văn minh này từ lâu thì Việt Nam lại đang trong tình trạng "lạm dụng" scandal. Khán giả là yếu tố quyết định Nhiệm vụ chính của các chương trình tìm kiếm tài năng có thể gọi nôm na là “mua vui”, giải trí cho khán giả và cũng chẳng hy vọng gì nhiều ở các tên tuổi thành danh sau những cuộc thi kiểu này. Giọng hát Việt từng hứng chịu làn sóng phản đối và tẩy chay mạnh mẽ sau buổi họp báo lộn xộn, tỏ ra thiếu tôn trọng giới truyền thông. Rocker Trần Lập lên tiếng: “Hãy để yên cho chúng tôi làm việc của mình” và cho rằng êkíp làm chương trình đang bị khán giả “khủng bố”. 5e646-jpg-1357295864_500x0.jpg Khán giả trẻ thích thú với sự mới lạ trong cuộc thi Giọng hát Việt, nhưng càng về cuối, chương trình càng trở nên nhạt nhòa và mất dần sự quan tâm. Xét cho cùng, khán giả mới là những người quyền năng nhất khi quyết định vận mệnh của bất kỳ chương trình truyền hình nào. Giữa vô vàn định dạng, format THTT như hiện nay, họ càng được thoải mái lựa chọn những chương trình chỉn chu, trau chuốt, tôn trọng khán giả.

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 1 năm 2013

Sai lầm thường gặp trong việc nuôi dưỡng và chăm sóc trẻ từ 0 - 6 tuổi

Những sai lầm này còn khá phổ biến, ít nhiều gây những ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe và sự phát triển của trẻ. Những sai lầm Mọi người trong gia đình dường như muốn dồn tình yêu thương dành cho trẻ theo cách riêng của mỗi người, truyen sex nguoi lon điều này đôi khi dẫn đến những sai lầm đáng tiếc trong việc chăm sóc trẻ. Việc chăm sóc trẻ cần dựa trên cơ sở khoa học, tốt nhất phụ huynh nên có sự tư vấn từ các bác sĩ có chuyên môn như bác sĩ nhi khoa, bác sĩ dinh dưỡng, bác sĩ da liễu… Đối với những phụ huynh lần đầu làm cha mẹ còn nhiều bỡ ngỡ, với thực tế có quá nhiều ý kiến từ ông bà, cha mẹ, anh chị, bạn bè, đặc biệt là nguồn thông tin tràn lan trên mạng internet về cách chăm sóc trẻ khiến người làm cha làm mẹ rất bối rối. Trong tình huống này, người mẹ nên biết chọn lọc những kinh nghiệm tốt từ thực tế, có giá trị áp dụng và nguyên tắc quan trọng nhất là không gây hại cho trẻ. Sai lầm thường gặp trong việc nuôi dưỡng và chăm sóc trẻ từ 0 - 6 tuổi 1 Không nên tự ý dùng thuốc cho trẻ theo kiểu "cha mẹ làm bác sĩ cho con" Sai lầm trong nuôi dưỡng trẻ - sai lầm về chế độ dinh dưỡng: - Không cho trẻ bú sữa mẹ: kinh tế phát triển, tỉ lệ nuôi con bằng sữa mẹ ngày càng giảm sút thảm hại vì nghĩ rằng sữa công thức tiện lợi, bổ dưỡng, đặc biệt người mẹ không phải cực nhọc vì cho con bú. - Cho trẻ ăn bổ sung (ăn dặm) chưa đúng cách như cho trẻ ăn dặm quá sớm so với lứa tuổi, không đúng theo khuyến cáo của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), thức ăn cho trẻ không phù hợp với doc truyen sex moi nhat lứa tuổi như cho ăn cơm sớm, cho ăn thức ăn quá đặc… vì suy nghĩ đơn giản những thức ăn này sẽ giúp trẻ mau cứng cáp. - Bắt trẻ ăn theo suy nghĩ và lựa chọn của cha mẹ vì nghĩ răng thức ăn này tốt, thức ăn kia bổ dưỡng cho trẻ, cha mẹ hoàn toàn không quan tâm đến sở thích và tâm lý ăn uống của trẻ. - Cha mẹ “nhồi nhét” bắt trẻ ăn thật nhiều để trẻ tròn trịa, bụ bẫm, như vậy bé mới thực sự là bé khỏe, bé đẹp. - Kiêng cữ ăn uống một cách “thái quá” lúc trẻ bệnh như trẻ bị tiêu chảy chỉ cho trẻ ăn cháo muối, kiêng không cho ăn những thức ăn thường ngày vì sợ ăn vô trẻ cũng đi tiêu ra hết, hoặc không cho trẻ ăn những gì trẻ thích trong lúc bệnh, vì nghĩ rằng sẽ không tốt cho trẻ và trẻ sẽ lâu khỏi bệnh. Sai lầm trong chăm sóc trẻ bệnh: - Tự ý cho trẻ dùng thuốc theo kiểu “cha mẹ làm bác sĩ cho bé”, mỗi khi trẻ nóng, ho, sổ mũi... - Tự ý tăng giảm liều thuốc khi chưa có ý kiến tư vấn của bác sĩ điều trị. - Cho trẻ uống thuốc không đúng cách như bóp mũi trẻ đè đổ thuốc, ném viên thuốc vào miệng trẻ hoặc pha thuốc vào đồ ăn thức uống của trẻ. - Kiêng cữ cho trẻ không đúng cách khi trẻ bị bệnh như: kiêng tắm, kiêng gió, ủ trẻ quá kỹ… - Can thiệp không đúng cách khi trẻ bị bệnh như cho trẻ uống thuốc cầm tiêu chảy, bắt trẻ uống những truyen sex full loại thuốc gia truyền hoặc lá cây không rõ nguồn gốc, cạo lễ cắt gió hoặc tắm rượu khi trẻ bị sốt, châm chích cho mụn nước vỡ ra khi trẻ bị trái rạ hoặc tay chân miệng… Hậu quả trước mắt và lâu dài Những sai lầm trong việc chăm sóc và nuôi dưỡng trẻ đã gây không ít những hậu quả đáng tiếc đến sức khỏe và sự phát triển của trẻ: Hậu quả tức thời: - Sức khỏe trẻ không cải thiện, bệnh nặng hơn, thậm chí kéo dài hơn. - Trầm trọng hơn làm cho trẻ mắc thêm những bệnh nhiễm trùng nguy hiểm từ cạo gió, cắt lễ, châm chích mụn nước… như nhiễm trùng da, nhiễm trùng mụn nước, hoặc có thể làm nhiễm trùng huyết (máu). - Nguy hiểm hơn có thể ảnh hưởng đến tính mạng trẻ như: hít sặc vào đường hô hấp gây viêm phổi hoặc suy hô hấp, ngộ độc thuốc do sử dụng không đúng chỉ định. Ảnh hưởng lâu dài: - Tình trạng dinh dưỡng không không đảm bảo làm trẻ bị suy giảm sức đề kháng. - Trẻ biếng ăn tâm lý, trẻ hoang mang và đặc biệt rất sợ khi ăn uống. - Trẻ có thể bị suy dinh dưỡng, còi cọc ảnh hưởng đến sự phát triển thể chất và trí não của trẻ. - Trẻ bị béo phì có nhiều nguy cơ tiềm ẩn về bệnh tật

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 1 năm 2013

Cuộc bỏ chạy của cô dâu đồng tính

Tôi để lại cho bố mẹ một bức thư và thú nhận tất cả sự thật về giới tính của mình.
Những vấn đề về hôn nhân, gia đình, công sở,… sẽ được phản ánh trong chuyên mục Eva Tám. Eva tám là nơi tin cậy để chị em chia sẻ chuyện làm dâu, những nỗi niềm, kinh nghiệm sống của mình. Đón đọc vào tất cả các ngày trong tuần tại Eva.vn
Có những người chỉ vì ngụy trang giới tính của mình mà phải hi sinh, đi lấy chồng, lấy vợ. Nhưng có nhiều người lại khát khao được sống thực với chính mình, họ không muốn kết hôn với người mà họ không yêu để rồi hành hạ người ta cả đời.  Thế nên, tôi đã chọn con đường ấy, sống thực với lòng mình dù có hơi muộn.

Thật đau khổ khi người thuộc giới tính thứ ba là tôi lại lên đây thú nhận điều này. Chỉ là tôi hi vọng, người ta có thể có cái nhìn thiện cảm hơn với những người giống như tôi và chấp nhận cho chúng tôi có chỗ đứng, được quyền tự do sống với những gì mình thích.

Bố mẹ hạnh phúc, hai bên họ hàng phấn khởi vì nghĩ rằng tôi sắp là con dâu của một gia đình giàu có. Lẽ ra tôi phải nên mừng mới phải vì con gái lớn mà lấy được chồng giàu như tôi thật hiếm.

Nhưng càng gần đến ngày cưới, tôi lại càng buồn và lo lắng vô cùng. Tôi sợ mình sắp hại một người và hại chính bản thân mình. Tôi không muốn cuộc hôn nhân này chút nào cả nhưng làm sao để tôi thú nhận với bố mẹ những gì tôi đang phải trải qua?
Tôi không muốn cuộc hôn nhân này chút nào cả nhưng làm sao để tôi thú nhận với bố mẹ những gì tôi đang phải trải qua? (ảnh minh họa)
Tôi thương và yêu con gái, đó là tất cả những gì tôi có thể nói lúc này, nhưng bố mẹ tôi sẽ sốc, sẽ chết mất nếu họ biết tôi là người đồng tính. Tôi không thể là đứa con bất hiếu, nhưng lấy chồng ư, tôi làm sao sống được bên một người không biết giới tính thực của tôi. Cái tin tôi bị les mà đồn ra ngoài, chắc chắn cả nhà tôi sẽ bị người đời nhòm ngó.

Chỉ ngày mai nữa thôi, tôi sẽ làm cô dâu hạnh phúc và lộng lẫy, bao người phụ nữ mong muốn mà chưa được. Nhưng lòng tôi ngổn ngang quá.

Tôi xách vali, lao một mạch ra bến xe mà không hề hay biết mình sẽ đi về đâu. Tôi để lại cho bố mẹ một bức thư và thú nhận tất cả sự thật về giới tính của mình, kèm theo một tấm hình thân mật tôi chụp chung với một cô gái, đó mới là người tôi yêu thương. Tôi sẽ ra đi, đi thật xa và sống thực với giới tính của mình. Tôi chỉ biết cầu xin bố mẹ tha thứ, điều này có hơi nhẫn tâm nhưng có lẽ còn hơn tôi chấp nhận lấy chồng để rồi cả 3 người đau khổ. Bố mẹ tôi chắc sẽ buồn lắm, sẽ phải đau khổ lắm vì đứa con mà họ sinh ra nhưng chính họ lại không hiểu nổi.

Đám cưới sẽ vẫn tổ chức vì làm sao hoãn được nữa. Nhưng sẽ chẳng có cô dâu nào trong ngày cưới và tôi đang lo lắng, không biết mẹ mình sẽ làm cách nào để đối đáp lại bà con lối xóm. Tôi đau khổ tột cùng nhưng giới tính của tôi đã khiến tôi phải hành động như vậy. Tôi cũng mệt mỏi lắm chứ vì xã hội này người ta chưa hẳn đã chấp nhận những người thuộc giới tính thứ ba, nhất là những người bình thường như tôi.

Tôi chỉ muốn nói lời xin lỗi bố mẹ, mong bố mẹ ngàn lần hiểu cho đứa con đau khổ này!

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 1 năm 2013

Đi ô tô đến hội chợ giật dây chuyền

Thông tin ban đầu, tối ngày 4-1, hàng trăm người dân ồ ạt đi tham quan hội chợ thì bất ngờ có chiếc xe ô tô (loại 16 chỗ) đỗ lại, lập tức có một nhóm khoảng 20 đối tượng từ trên xe đi vào hội chợ, chia thành nhiều nhóm trà trộn vào đám đông. Sau đó, nhiều người tri hô bị gai ngon chua chong giật dây chuyền. Công an huyện Bình Minh vào cuộc và đã mời 5 đối tượng nghi vấn về trụ sở làm việc. Cùng thời điểm đó, những đối tượng còn lại đã lên xe tẩu thoát chạy về hướng TP Cần Thơ. Tuy nhiên, khi xe chạy qua cầu Cần Thơ đã bị lực lượng CSGT chặn lại và di lý những đối tượng này về Công an huyện Bình Minh. Có 5 trường hợp đã đến công an trình báo bị mất dây chuyền.

Thứ Hai, ngày 24 tháng 12 năm 2012

gặp em ngày mưa

Quang năm nay 16 tuôi rồi mà trông như một thằng trẻ con. Quang có vóc người nhỏ bé, gầy trơ xương đã thế lại còn đen đúa xấu xí với cặp kính cận. Với dáng hình như vậy, Quang hoàn toàn mất tự tin khi giao tiếp với bạn bè xung quanh, từ đó, cậu càng ít nói, tính tình lầm lỳ nên bạn bè cũng dần xa lạ với Quang. Cha Quang qua đời khi cậu còn khá nhỏ. Đối với cậu, mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần duy nhất. Hằng ngày, vào đúng 6h, Quang trở dậy khi mẹ cậu còn đang ngủ. Cậu lầm lũi lấy ít đồ ăn trong tủ lạnh nhét vào cặp rồi dong thẳng tới trường. Tại đây, cậu ngồi im một góc cố định, chăm chú lắng nghe lời thầy cô giảng. Rồi đúng 11h, trường tan học, cậu lại làm một hành trình ngược về nhà, một mình! đơn độc!. Lúc này, mẹ Quang không có ở nhà mà đang ở công ty với trăm công nghìn việc. Quang một mình ngồi trong căn nhà lớn. Lặng lẻ gặm ổ bánh mì cho qua cơn đói rồi lại ngồi vào bàn học cho đến khi mẹ Quang trở về nhà. Cuộc sống của Quang cứ bình ổn, lặng lẻ, và đơn độc như thế, và không biết sẽ còn tiếp tục bao nhiêu năm nữa nếu như Nhung không xuất hiện ... Vào một buổi sáng trời mưa phùn lất phất, Quang lầm lũi tới trường. Vì quên mang áo mưa, cậu đành phải nép tạm ở một mái hiên chờ trời vơi bớt mưa sẽ tiếp tục. Nhìn cơn mưa sáng nay, Quang cũng đoán biết được hôm nay chắc cậu sẽ lại một phen đội mưa mà đến lớp như con chuột lột. Ngao ngán Quang ngó quanh. Bất chợt, một nàng con gái chạy ù vào mái hiên, nơi Quang đang trú mưa. Cô ta hình như cũng quên mang áo mưa và đã ướt gần như hết cả người. Quang thật sự choáng ngợp trước những gì cậu đang thấy. Cô gái đó thật đẹp. Mái tóc dài ướt mưa càng tôn thêm sự quyến rũ cho gương mặt cô nàng. Đôi mắt nàng to, đen láy. Và còn nữa chứ! Trời ơi! nàng đang mặc một bộ áo dài trắng tinh. Quang càng nhìn càng chăm chú. Nhìn lướt từ đầu đến chân xong cậu lại dán mắt vào ngực và mông của nàng như là đang thèm lắm. Phải nói cái nhìn của Quang hơi lịch sự khiến cho cô nàng phải đỏ mặt. Cô ta lúi cúi nhìn lại mình, và tự hỏi xem tại sao chàng trai kia lại cứ dán cái nhìn bất lịch sự kia vào mình. Cô chợt ngó xuống, thì ra vì trời mưa ướt hết làm bộ áo dài mỏng như vải mut-sơ-lin của cô dính vào da thịt làm áo ngực và silip màu trắng như nổi hẳn ra ngoài trông như đang mặc bikini hai mảnh trên bãi tắm. Như vô thức, cô bối rối lấy cái cặp đen ôm trước ngực và quay đi. Hành động đó làm Quang chợt bừng tỉnh cơn mê. Cậu cũng hơi mắc cỡ vì cử chỉ thiếu quân tử nhã vừa rồi của mình. Mặt Quang đỏ dần lên quay đi nơi khác. Trời bên ngoài thì khá lạnh vì mưa, mà không hiểu sao toàn thân quang nóng ran, mồ hôi vã ra như tắm. Quang liếc nhìn cô gái thì thấy cô ta cũng lâm vào tình trạng như mình. Mưa phùn tiết xuân sao ngày càng nặng hạt, Quang hối hận không nghe lời mẹ mang theo áo mưa nên bây giờ phải mắc kẹt ở đây. Đã gần tới giờ vào lớp, Quang không thể trú mưa lâu hơn được nữa, phải liều thôi. Cậu liếc nhìn lại cô gái lần chót với vẻ luyến tiếc rồi lặng lẻ đội cặp chạy ù một mạch tới trường. Trong đầu cậu không ngừng bùng lên hàng trăm câu hỏi về người con gái kia: nàng là ai vậy nhỉ? Nàng học lớp mấy nhỉ? Tại sao nàng đẹp vậy mà trước nay mình vẫn chưa thấy? May mắn sao, Quang không vào lớp quá muộn. Thầy cô giáo vẫn chưa đến lớp. Quang ngồi vào vị trí của mình ở cuối lớp rồi thừ ra đó, mắt cậu nhìn xa xăm bên ngoài cửa sổ. Quang thầm mong phải chi mình lại được một dịp gặp lại người con gái tuyệt vời ấy. Lạ thật! Đã qua giờ học 15 phút rồi mà sao thầy chủ nhiệm vẫn chưa lên lớp. Cả lớp học nhao nhao lên. Nhưng quang chẳng thèm để ý, cậu cứ ngồi thừ ra đó. Đột nhiên, có tiếng của anh chàng lớp trưởng vang lên: - Nghiêm! Chúng em chào thầy ạ! Quang dụi mắt đứng lên. Trước mắt cậu là thầy giáo chủ nhiệm, đứng kế bên thầy là ... Ôi! Đó chính là cô gái xinh đẹp thước tha mà lúc nãy Quang gặp khi trú mưa. Quang nhìn chăm chăm vào cô gái khi thầy bắt đầu giới thiệu. - Chào cả lớp! Hôm nay chúng ta có bạn mới. Đó là bạn Hồng Nhung. Bạn mới chuyển về trường ta. Mong cả lớp giúp đỡ bạn. Cô gái mang tên Hồng Nhung đó cúi chào mọi người rồi lí nhí câu gì đó mà Quang không nghe rõ. Mọi con mắt trong lớp đều đổ dồn vào Hồng Nhung, có lẽ do bộ đồ lót của cô nổi rõ hẳn ra vì bị ướt, cô như đang khoả thân trước mắt mọi người. Ngay cả thầy chủ nhiệm cũng tỏ ra bối rối, không dám nhìn dáng vẻ sexy của Hồng Nhung. Trong lớp chỉ còn mỗi bàn cuối của Quang là trống chỗ nên cũng không lạ gì khi thầy bảo Nhung ngồi vào đó. Hồng Nhung bẽn lẽn đi vào chỗ ngồi của mình, đầu cúi gằm vì bao cặp mắt kia xăm xoi lên mình nàng. Một lát sau lớp học đã trật tự trở lại, nhưng vẫn nghe tiếng xì xầm từ bàn bọn con trai và một vài cặp mắt tò mò thỉnh thoảng còn liếc về phía Hồng Nhung. Thầy bắt đầu giảng bài. Tuy hơi bực bội vì thái độ của bọn con trai và quần áo đã ướt hết, nhưng Nhung vẫn ráng bình tĩnh lấy trong cặp mình một cuốn vở rồi cúi gằm mặt lại nghe thầy giảng và chăm chú ghi chép. Lúc này, hai má Nhung đỏ hồng lên, nàng vẫn còn lộ ra vẻ mắc cỡ khi ngồi gần Quang. Nàng không nhìn mặt Quang, cũng không nói gì. Riêng Quang, trong đầu cậu lùng bùng tiếng giảng bài của thầy, hai mắt cứ liếc liếc Hồng Nhung. Chợt Nhung lên tiếng thật nhỏ: - Cậu làm gì mà nhìn mình hoài vậy? Bộ thấy lạ lắm hả? Quang thu mắt về. Cậu lí nhí: - Xin lỗi! xin lỗi! Phải trải qua ba tiết học Quang mới lấy lại bình tĩnh trước vẻ đẹp của cô gái mới quen mặt kia. Lúc này áo dài của Nhung đã khô ráo nên cũng không còn vẻ sexy nữa. Hồng Nhung quả là một nàng con gái đẹp. Dù mới vào lớp có một buổi mà nàng đã được thầm công nhận ngay là hoa khôi số một của lớp. Đôi mắt tròn xoe và đen láy của Hồng Nhung làm cho bao nhiêu đứa con trai trong lớp say đắm. Nhìn vào mặt nàng họ cứ ngỡ như mình bị ngụp lặn trong hồ thu huyền bí. Thân hình nàng thật là quyến rũ trong bộ áo dài trắng tinh khôi và bộ ngực căng tròn với phần thịt hồng ló ra khỏi áo ngực ẩn hiện dưới lớp áo mỏng. Kể từ khi Nhung vào ngồi cạnh Quang thì vị trí đó trở thành trung tam của lớp. Giờ ra chơi, hầu hết bọn con trai trong lớp đều tụ tập quanh nàng. Có đứa tò mò hỏi nàng nhà ở đâu, có đứa hỏi nàng có cần giúp đỡ gì không.v.v. Ôi thôi không biết sao kể hết. Qua vài lời giới thiệu, Quang biết Nhung đang học ở Củ Chi. Cha Nhung giàu lắm nên rước mẹ con Nhung lên trung tâm thành phố sinh sống. Nhung tự giới thiệu mình đang ở một biệt thự khá sang trọng ở ngoại ô. Buổi học hôm đó quả là quá căng thẳng và nhiều biến động xảy ra đối với Quang. Cái làng quê yên tĩnh của cậu ngày nào bỗng biến thành một thành phố náo nhiệt, vui tươi. Thật là điên cái đầu. Quang thầm so sánh mình với Nhung. Ngồi cạnh bên nàng, anh chẳng khác nào như một tên hầu, một kẻ xấu xí. Vẻ đẹp của Nhung càng làm nổi lên những khuyết điểm ở Quang. Chiều đó, Quang ôm cặp chạy thẳng về nhà mà lòng không khỏi bồn chồn. Chẳng biết những ngày tới đây ở lớp học, cậu có "sống" yên lành được không với "hủ mật" bên cạnh. Khi Quang vừa bước chân vào nhà thì gặp ngay mẹ cậu. Quang ngạc nhiên sung sướng ôm mẹ. Cậu hỏi mẹ: - Hôm nay mẹ không đi làm hả mẹ? Ôi! con nhớ mẹ quá! Mẹ Quang trách yêu: - Coi kìa! Trông như con nít ấy! Làm như mẹ con ta xa cách lâu lắm rồi vậy! Ừ! Hôm nay mẹ phải ở nhà chờ người khách tới mướn nhà. Quang ngạc nhiên: - Ủa! Nhà mình cho mướn hả mẹ? - Ừ! mẹ thấy mấy căn phòng trên lầu bỏ không thì uổng quá nên đăng báo cho mướn. Mẹ phải tranh thủ kiếm thêm tiền để nuôi con nữa chứ. Với lại mẹ thấy con thường ở nhà một mình thì buồn lắm nên kiếm thêm người ở nhà với con cho vui! Quang bỏ cặp, ngồi xuống rồi nói: - Mẹ ơi! mấy người đó phức tạp lắm, mẹ không sợ họ làm hư con sao. Với lại con không thích ồn ào. Con chỉ muốn yên tĩnh thôi. Mẹ Quang trầm ngâm một lát: - Ừ! con nói mẹ mới thấy đúng. Nhưng mà thôi, cứ đợi người ta tới, mẹ con mình coi mặt mũi ra sao rồi mới tính chuyện cho mướn hay không. Vậy nhé! Thôi, trưa rồi, vào tắm đi ông tướng. Mẹ pha nước rồi đó. Khiếp! Sáng nay chắc ướt như chuột lột phải không! Ai biểu hổng nghe lời mẹ. Con cái gì mà. Đúng là... Quang giơ tay lên cắt ngang lời mẹ: - Ôi mẹ ơi! Đừng lằng nhằng nữa, con đầu hàng! Con đi tắm đây! Con đầu hàng! Mẹ là tốt nhất! Nói rồi Quang chạy ù vào nhà tắm. Mẹ cậu nhìn theo mỉm cười. Mãi tới hôm nay bà mới nghe được thằng bé nói vài câu dí dỏm, trước đây lúc nào nó cũng tỏ ra buồn bã làm cho bà cũng buồn theo... Bỗng, tiếng chuông cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của bà. Mẹ Quang ra mở cửa. Trước mắt bà là hai người đàn bà, một già, một trẻ. Người đàn bà ăn mặc có vẻ quê mùa với bộ bà ba lấm lem bùn đất. Còn cô gái kia thì đỡ hơn một chút, cô ta mặc áo dài trắng, có vẻ là học sinh. Người già hơn đưa tờ báo ra trước mặt rồi ôn tồn nói: - Xin lỗi! cho hỏi bà có phải là bà Trần, cho mướn nhà ở không? - Vâng! Tôi đây. Bà ta mừng rỡ nói tiếp: - Chào bà! Tôi là người hôm qua gọi điện đến cho bà đây. Tôi đến mướn nhà. Mẹ Quang vội vã mở cửa rồi nói: - Ôi! mời vào! Mời vào! Tôi chờ chị nãy giờ. Người đàn bà khệ nệ đeo túi đồ to kềnh lên vai rồi dắt tay cô gái trẻ vào. Hai người kép nép ngồi vào ghế. Người đàn bà mở lời: - Tôi tên Lài, đây là con gái tôi, nó tên Nhung. Hôm nay nó phải vào học bữa đầu tiên mới về nên còn mặc áo dài. Mẹ con tôi lặn lội từ quê lên thành phố sinh sống. Ở dưới đó cực quá. Nếu như bà có thể cho mẹ con tôi mướn phòng với giá rẻ rẻ một chút thì tốt quá. Mẹ Quang nhìn người đàn bà với cặp mắt dò xét. Bà thấy người này có vẻ có ăn học, lại hiền lành. Chỉ có điều là quê mùa quá. Mà dân quê thì phức tạp lắm, không biết sao đâu mà lần. Mẹ Quang thấy có vẻ không được rồi, định bắn tiếng từ chối. Chợt Quang xuất hiện: - Mẹ ơi! Cái quần đùi của con đâu rồi! Mẹ lấy dùm con đi, con quên mang vào rồi! Mẹ Quang ngồi dậy, nói với hai mẹ con kia: - Xin lỗi! tôi vào một chút. Hai người cứ ngồi nghỉ ở đây! Nói rồi bà quay đi. Mẹ quang nói vọng vào: - Hư quá! lớn rồi mà đi tắm không biết mang quần áo vào. Rủi không có mẹ thì dám đi lòng thòng ra ngoài lắm. Thôi! Để tôi lấy cho cậu, cậu ấm ạ! Quang nhận cái quần từ tay mẹ, cậu mặc vào rồi hỏi: - Mẹ ơi! Sao rồi! có cho họ mướn không? Mà ai mướn nhà vậy mẹ? Mẹ Quang ỡm ờ: - Ừ! có hai mẹ con tới mướn nhà! truyen sex nào chúng ta cùng lên vớiỐi anh.. ơi em ra khí mất rồi đây này.. đã quá.. con cặc của anh làm em sướng không thể nào chịu được nữa rồi đây này hịc sướg quá,, đã quá đã thật đáy sex Không biết con nghĩ sao, chắc mẹ không cho họ mướn đâu. Họ là dân quê, mà dân quê thì phức tạp lắm. Con ra xem thử coi. Quang xua tay: - Thôi! con không ra xem đâu! Kì lắm, làm như nhà mình là phú hộ không bằng. Mẹ để con nhìn qua khe cửa xem họ ra sao. Nói rồi, Quang ghé mắt qua khe cửa nhìn ra phòng khách. Nơi đó, có hai mẹ con đang ngồi tâm sự với nhau, bà mẹ có vẻ già và hình như hơi quê mùa một chút. Còn cô con gái thì mặc áo dài. Hình như là đi học. Mặt cô ta bị cái tủ che mất rồi Quang không nhìn thấy. Cậu cố chồm ra xem, bỗng thốt lên: - Ôi! Đúng rồi! đưa con gái đó chính là Hồng Nhung, người bạn mới vào lớp của Quang. Quang nhìn là nhận ra ngay cái dáng vẻ yêu kiều với nét mặt lúc nào cũng đỏ hồng như là sợ sệt điều gì đó vậy. Quang nhìn mãi không biết chán. Thấy cậu con trai nhìn say sưa không biết gì, mẹ Quang nói: - Thôi! mẹ quyết định rồi, không cho họ mướn đâu! Nghe mẹ nói vậy, bất giác, Quang la to: - Hả! Mẹ không cho họ mướn à! Sao vậy? Quang quay lại hỏi mẹ. Vì không để ý, cậu tuột tay, cánh của bật ra. Quang té nhào ra phòng khách, ngã vật ra đất. Hai mẹ con hình như lúc nãy đã nghe những gì Quang nói nên hơi lo. Họ đứng dậy, tay cứ dầy vò mớ hành lý chuẩn bị cáo từ. Bất giác thấy Quang ngã ra đất họ còn lo hơn. Không biết có điều gì đang xảy ra nữa. Quang lồm cồm bò dậy. Nhung nhận ra cậu ngay, nàng gọi: - Ủa! Quang đấy hả? Phải cậu không? Lúc này, Quang không mặc áo. Chỉ độc mỗi cái quần đùi nên sương xườn Quang lộ ra hết. Quang bối rối vò đầu nói (ra vẻ làm như ngạc nhiên lắm): - Hả! Nhung đó hả! Là bạn sao! ... Chào! Nói rồi Quang chạy ù vào trong. Nhung nhìn theo. Vẻ mặt nàng lúc này thật khó tả. Nhung hoang mang hơn không biết xử sự ra sao. Nếu để lớp biết nàng phải đi mướn nhà ở thế này chắc Nhung chết vì xấu hổ mất. Mặt Nhung đỏ gay, nàng cứ vò hai tay lại. Mẹ Quang bước theo Quang, gặp cậu ở nhà sau, đưa tay vuốt ve cậu con trai yêu quí rồi nói: - Trời! Sao bất cẩn vậy con! Có sao không! Thôi lộn xộn quá, mẹ ra đuổi hai mẹ con họ đi vậy! Cái gì đâu mà xui quá, mới vào nhà mà con bị té rồi. Quang xua tay, cậu nói với vẻ cầu khẩn: - Thôi mẹ à! Con thấy họ tội nghiệp quá à! Mẹ cho họ mướn đi! Mẹ lấy giá rẻ thôi! Đi nha mẹ! Mẹ! Đi mà! Cho họ mướn đi! Quang lắc lắc tay mẹ mình cầu khẩn. Mẹ Quang xoa đầu con: - Ừ! được! Mẹ nghe lời con! À! Sao con đổi ý nhanh vậy! Mẹ Quang nhìn ra bên ngoài, thấy dáng vẻ bối rối của đứa con gái. Bà nói tiếp: - A! Hay là con thích con gái người ta rồi! Ghê nhé! Mới gặp đã "yêu" rồi! ghê nha! Tới lượt Quang đỏ mặt vì xấu hổ. Quang nói: - Không! Không có đâu mẹ. tại bạn ấy học chung lớp với con thôi! tại con thấy bạn ấy tội nghiệp quá! Tại ... vì ... Mẹ Quang trêu con: - Tại vì con thấy nàng dễ thương quá! Phải không! Hì hì! Quang xấu hổ chỉ còn nói được một câu: "Mẹ! kì quá à!" rồi chạy ù lên phòng đóng của lại. Mẹ Quang nhìn con mỉm cười. Bà có quyết định rồi. Bà phải giữ hai mẹ con này lại. Họ sẽ làm cho cuộc sống của con bà vui hơn. Nghĩ đoạn, mẹ Quang bước ra ngoài rồi nói: - Thôi! Được rồi! Tôi cho hai mẹ con mướn nhà! Lấy giá rẻ một chút cũng được! Bà mẹ kia mừng quýnh. Bà reo: - Thật hả! Cám ơn bà nhiều lắm. Bà tốt bụng quá! vậy mà nãy giờ tôi cứ lo! Mẹ Quang nói tiếp: - Mà tôi có điều kiện à! Bà mẹ kia hơi lo: - Điều kiện gì vậy bà? Mẹ Quang chỉ về phía bên trong rồi nói: - Tôi có duy nhất cậu quí tử đó, nhờ bà mỗi ngày nấu ăn cho nó dùm tôi. Tiền ăn tôi sẽ chịu. Được chứ? Bà mẹ Nhung nói: - Được! Tưởng gì chứ cái đó thì dễ! Vậy là Nhung về ở nhà của Quang từ sau buổi gặp gỡ đó. Nhà Quang rộng lắm. Có tất cả hai tầng. Quang dọn xuống căn phòng dưới ở luôn để chừa cả tầng hai cho hai mẹ con Nhung. Ngay từ chiều hôm đó, mẹ Nhung trổ tài nấu ăn. Hai già đình quây quần bên bàn ăn thật hạnh phúc. Phải nói mẹ Nhung nấu ngon thật, nhất là cái món canh chua cá bông lau. Quang ăn no đến cành hông rồi mới quay về phòng mình ôn bài. Cả buổi cậu chẳng nói câu nào cả vì hai bà mẹ cứ thi nhau chọc Quang cái nết ăn nhẹ nhàng như con gái. Tối đó, Quang đang say sưa ôn bài, cậu vẫn bật những bản nhạc thật quen thuộc. Tiếng gõ cửa làm Quang giật cả mình. "Cốc, Cốc". Theo thói quen cũ, Quang vẫn để y đấy. Cậu vẫn chỉ mặc độc mỗi cái quần cụt, tay cầm cuốn sách. Quang nói vọng ra: - Ai đấy! Vào đi! Đừng gõ cửa chi cho mệt! Nhung buớc vào. Quang bối rối vùng chạy xuống tấm nệm lấy mềm che thân thể lại chỉ chừa cái đầu. Quang hỏi: - Nhung đấy hả! Có việc gì không? Nhung lại vò vò hai tay, nàng bẽn lẽn nói: - Nhung có chuyện muốn nói rõ với Quang, để Quang hiểu rõ đừng cho là Nhung nói dối! Nhìn nàng thật tội, hai gò má lại đỏ hồng trông thật ngây thơ. Nhung tuyệt đẹp. Quang lắp bắp mấy câu: - Nhung cứ nói đi! Đừng sợ! Để Quang mặc cái áo đã! Xin lỗi nha! Nhung bất đầu mở lời khi Quang lò mò lần tay lấy áo mặc lại. - Thật ra! Thật ra nhà Nhung không giàu như Nhung nói với mấy bạn ở lớp. Nhung sợ mấy bạn khinh mình nên mới khoe vậy. Thật ra nhà Nhung ở tận miệt dưới ấy, nghèo lắm. Mẹ Nhung thấy cực quá nên gom góp của cải cùng Nhung lên thành phố mong rằng sẽ đổi đời. Ba Nhung chết lâu rồi. Đó Nhung nói hết rồi đó. Quang hiểu chứ, đừng nói với ai nha! Nếu không Nhung xấu hổ không dám đi học đâu. Quang đã mặc áo vào rồi. Cậu bò ra khỏi chăn rồi nói vài câu cho Nhung yên lòng. - Quang hứa sẽ không cho ai biết cả! Nhung yên tâm! Từ đó trở đi, Nhung và Quang trở nên thân nhau hơn nhiều. Quang mến Nhung ngoài vẻ đẹp bên ngoài còn tính nết dễ thương. Nhung mến Quang vì sự tỉ mỉ ân cần giành cho Nhung. Sự xuất hiện của Nhung kéo theo rất nhiều sự thay đổi của Quang. Quang không còn ủ dột mà trên môi cậu luôn có nụ cười tươi tắn. Hằng ngày, mỗi khi Quang đi học về, luôn có một bàn ăn nóng hổi chờ cậu, Quang lại có rất nhiều dịp được trò chuyện với Nhung, không riêng vì những lúc hai bà mẹ bận rộn làm việc nhà mà còn trong lúc hai đứa cùng học chung. Quang phát hiện ra Nhung học rất giỏi. Nhờ sự giúp đỡ của Nhung, Quang học hành ngày càng khá hơn. Từ chổ ái mộ vẻ đẹp của Nhung, dần dần Quang đã yêu nàng thật sự. Quang quyết định chọn một dịp thật thích hợp để bày tỏ tình cảm đó với nàng. Đó cũng lại là một hôm trời mưa tầm tã. Như mọi khi, Quang đứng đợi Nhung tại một trạm xe gần trường để cùng nhau về nhà. (Nhung dặn Quang làm vậy. Mỗi ngày, Quang về trước đợi Nhung. Sau đó Nhung mới ra chỗ hẹn rồi hai đứa mới về. Nhung làm vậy để giấu các bạn về chuyện mình dối họ là con nhà giàu). Nhưng lạ thay, Quang đợi mãi mà Nhung vẫn không thấy Nhung đến. Đã gần nửa tiếng trôi qua, trời mưa ngày càng nặng hơn. Quang vẫn đứng lặng lẻ ở trạm xe chờ đợi. Gần mười lăm phút sau thì Nhung mới xuất hiện. Nhung đi lết thết trong cơn mưa dầm dề làm cho bộ áo dài mỏng của Nhung bó sát người nàng. Bộ đồ lót màu trắng bên trong lại lộ ra. Nhưng hôm nay lạ lắm, Quang để ý thấy nơi hạ bộ Nhung có chút ít thứ gì màu đỏ, người Nhung thì như thất thần, quần áo nàng lôi thôi. Quang tự hỏi: - Lạ thật! Khi nãy lúc ra về Nhung còn vui vẻ lắm mà. Sao bây giờ lại như vậy? Quang lo lắng hơn nữa. Cậu í ới gọi: - Nhung! Nhung! Lại đây! Quang đây mà! Hình như Nhung không nghe thấy. Tiếng của Quang bị át đi bởi tiếng mưa. Quang nóng ruột quá, cậu không gọi nữa mà chạy thẳng ra ngoài mưa. Quang kéo ghì Nhung lại: - Nhung! Quang đây mà! Nhung sao vậy? Nhung nhận ra Quang. Nàng ôm chầm lấy cậu ngay. Hai mắt Nhung sưng to vì nước mắt. Nhung nói trong tiếng nấc: - Quang ơi! Quang ơi! Hết rồi! Quang vỗ về Nhung hỏi: - Hết là hết cái gì? Nhung nói rõ coi! Nhung lại nấc như sắp bật ra tiếng khóc: - Hu hu! Nhung bị thằng Hiếu, nó ... nó. Quang hỏi gấp hơn: - Thằng Hiếu làm sao? Lần này Nhung khóc thật. Hai mắt nàng ướt lệ: - Thằng Hiếu nó cưỡng hiếp Nhung đó! Hu hu! Quang đứng sững người lại. Cậu thật không ngờ. Không ngờ thằng Hiếu, thân là một lớp trưởng, là người mà bấy lâu nay Quang vẫn cho là đứng đắng mà lại làm chuyện bỉ ổi này. Quang nhìn Nhung khóc thật là tội nghiệp. Thân hình nàng run run, phần vì lạnh, phần vì cái nhục nhã mà nàng phải chịu đựng vừa rồi. Nhung thúc thít nói: - Hu hu! Nhung không muốn về nhà nữa! Nhung muốn chết cho rồi! Quang an ủi: - Thôi đừng nghĩ bậy nữa! Có Quang rồi đây! Quang suy nghĩ một chút rồi nói: - Thôi! Bây giờ mà về để mẹ Nhung biết thì không xong đâu. Ở đây Quang có ít tiền, mình vào thuê đỡ một phòng trọ rồi Nhung tắm rữa sạch sẽ, đợi quần áo khô rồi về. Quang sẽ gọi về nói là mình bận trực vệ sinh ở trường, không sao đâu.